L̼ê̼n̼ ̼t̼â̼n̼ ̼g̼i̼a̼ ̼n̼h̼à̼ ̼5̼ ̼t̼ỷ̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼d̼â̼u̼,̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼m̼ỗ̼i̼ ̼t̼ả̼i̼ ̼v̼ả̼i̼ ̼t̼h̼ố̼i̼ ̼ở̼ ̼q̼u̼ê̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼r̼á̼n̼g̼ ̼m̼i̼ệ̼n̼g̼

L̼ê̼n̼ ̼t̼â̼n̼ ̼g̼i̼a̼ ̼n̼h̼à̼ ̼5̼ ̼t̼ỷ̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼d̼â̼u̼,̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼m̼ỗ̼i̼ ̼t̼ả̼i̼ ̼v̼ả̼i̼ ̼t̼h̼ố̼i̼ ̼ở̼ ̼q̼u̼ê̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼r̼á̼n̼g̼ ̼m̼i̼ệ̼n̼g̼

Nghĩ đến tải vải của mẹ chồng vác từ quê lên mà tôi vẫn thấy sượng hết cả mặt các chị ạ. Chẳng hiểu bà ấy nghĩ gì nữa.

Tôi sinh ra ở phố lấy chồng quê cách 300 cây số. Bọn tôi yêu nhau từ thời sinh viên. Anh ấy học trên này và xác định sẽ lập nghiệp ở thành phố nên tôi mới yêu chứ không còn lâu.

Anh sáng sủa, giỏi giang như vậy nhưng lần đầu về nhà chơi mà tôi choáng váng luôn. Bố mẹ người yêu vẫn còn ở trong căn nhà cấp 4 lợp ngói âm dương cũ kĩ không biết từ đời nào rồi. Nhà thì nghèo, chó mèo lợn gà thả lung tung bẩn ghê cả người.

Tuy hoàn cảnh ở quê không được giàu có nhưng tôi vẫn quyết định lấy anh. Ra trường anh xin được việc làm nên hai đứa tổ cưới. Bố mẹ tôi cho con gái một suất đất để đó sau này có tiền thì xây nhà.

Tôi vừa làm việc ở cơ quan vừa bỏ vốn kinh doanh với mấy người bạn. Hai vợ chồng dồn góp vào từ lúc cưới đến giờ cũng đủ xây cái nhà, còn thiếu bố mẹ với anh chị bên đằng ngoại giúp thêm. Còn nhà chồng ở quê thì chẳng cho được gì, thậm chí bọn tôi còn phải gửi tiền về cho ông bà mua thuốc men lúc ốm đau.

Hoàn thiện nhà, vợ chồng tôi làm mấy chục mâm tân gia mời anh em, bạn bè đồng nghiệp đến chia vui. Chồng tôi cũng gọi cho bố mẹ anh từ mấy hôm trước rồi, ông thì đang bệnh nên bà bảo sẽ cố gắng lên.

Hôm đấy khách khứa đến cũng kha khá thì mẹ chồng mới đi xe ôm đến. Bà bảo không thích gọi taxi vì kêu mùi xe không chịu được. Thấy mẹ chồng bê cả bao tải lặc lè xuống, tôi mới hỏi:

“Cái gì đấy mẹ?”

“À vải thiều của nhà trồng đấy con ạ, mẹ mang xuống để ăn tráng miệng”.

Lúc đấy nhìn mẹ chồng tôi quê kinh khủng, ăn mặc còn luộm thuộm hơn cả bà bán cá ngoài chợ. Bao nhiêu con mắt nhìn vào mà ai cũng áo quần, váy vóc là lượt xịn xò. Trông bà lạc loài lắm, tôi thật sự không dám giới thiệu đấy là mẹ chồng vội bảo:

“Thôi thôi, bà bê luôn vào bếp xong ngồi trong đấy đừng có ra ngoài này nhé”.

Lúc khách khứa về hết tôi vào bếp vẫn thấy tải vải của mẹ chồng để ở đấy, mở ra thì mùi bốc lên chua lòm rồi. Bà đi đường xa quá, vật lên vật xuống vải dập nát lại còn bị sâu cuống nên thối cả ra. Tôi vội bảo chồng:

“Bê ngay ra thùng rác vứt hộ em cái, ai lại để nó bốc mùi lên trong nhà thế này, hỏng hết phong thủy bếp”.

Chồng tôi cũng mang tải vải đi vứt vội chứ ăn sao nổi nữa. Ngẫm lại mà tức thật, mình làm nhà đẹp long lanh, mẹ chồng đã không giúp được gì rồi lại còn làm xấu cả mặt. Chả biết giữ thể diện gì cho con cháu.

Facebook Comments Box
huongquynh

huongquynh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!