C̼h̼ă̼m̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼5̼ ̼n̼ă̼m̼,̼ ̼l̼ỡ̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼h̼ằ̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼n̼g̼ã̼ ̼m̼à̼ ̼r̼ể̼ ̼q̼u̼á̼t̼:̼ ̼C̼h̼ỉ̼ ̼ă̼n̼,̼ ̼t̼r̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼h̼ồ̼n̼

C̼h̼ă̼m̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼5̼ ̼n̼ă̼m̼,̼ ̼l̼ỡ̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼h̼ằ̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼n̼g̼ã̼ ̼m̼à̼ ̼r̼ể̼ ̼q̼u̼á̼t̼:̼ ̼C̼h̼ỉ̼ ̼ă̼n̼,̼ ̼t̼r̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼h̼ồ̼n̼

Càng nghĩ tôi càng thấy tủi cho thân già của mình mọi người ạ. Tôi chỉ có 1 cô con gái, chồng mất sớm nên bao nhiêu tình cảm dồn cả cho nó. Ngày nó lấy chồng, tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ như thế là trách nhiệm trên vai người mẹ đã vơi bớt nhưng nào có phải đâu. Cá chuối đắm đuối vì con, con lấy chồng thì lại lo cuộc sống bên nhà chồng, nó đẻ thì chăm cháu chứ nào được sống yên thân 1 mình.

C̼h̼ă̼m̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼5̼ ̼n̼ă̼m̼,̼ ̼l̼ỡ̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼h̼ằ̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼n̼g̼ã̼ ̼m̼à̼ ̼r̼ể̼ ̼q̼u̼á̼t̼

Con gái tôi lấy chồng tính tới nay cũng được 6 năm. Vợ chồng nó cũng khó khăn, 2 đứa đi thuê trọ rồi sinh đẻ trên thành phố. Mỗi lần tôi lên thăm thấy chỗ ở chật chội, tiền thuê nhà đắt, điện nước thì toàn bị ăn chặn nên tôi bảo:

“Các con sống vất vả thế này, mẹ nhìn mà buốt ruột quá. Thôi thì mẹ có mảnh đất phòng thân ngày trước bố các con mua để lại mẹ sẽ rao bán cho tiền mua nhà trên này. Có điều, sau tuổi già của mẹ các con phải có trách nhiệm”.

Nghe tôi nói thế, cả con gái con rể đều hứa lên hứa xuống sẽ lo cho mẹ. Con rể tôi hớn hở nói đi nói lại:

“Mẹ lo cho chúng con như vậy, sau này chúng con đương nhiên phải có trách nhiệm chăm lại mẹ. Mẹ cứ yên tâm ạ”.

C̼h̼ă̼m̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼5̼ ̼n̼ă̼m̼,̼ ̼l̼ỡ̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼h̼ằ̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼n̼g̼ã̼ ̼m̼à̼ ̼r̼ể̼ ̼q̼u̼á̼t̼

Không nghĩ ngợi nhiều, tôi về quê bán đất được hơn 1 tỷ đưa cả cho chúng nó mua nhà. Sau đấy tôi cũng đóng cửa căn nhà cấp 4 dưới quê để lên chăm cháu ngoại theo lời nhờ vả của chúng.

Nói là lên chăm cháu chứ thực ra tôi có khác gì ô sin cho vợ chồng chúng nó. Sáng dậy sớm lo cơm nước, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, làm cơm hộp cho con rể, con gái mang đi làm ăn. Các con ra khỏi nhà là tôi lại quay ra đi chợ, cho cháu đi chơi 1 lúc rồi về giặt giũ, nấu đồ. Chiều thì lại lo dọn nhà, nấu bữa tối. Tôi cứ quay cuồng làm việc không công cho con như thế. Vậy nhưng càng ngày tôi càng nhận ra thái độ của con rể đối với mình 1 dửng dưng, lạnh nhạt. Nhiều hôm đi làm về, nó thấy mẹ vợ chưa kịp cơm nước lại bảo:

“Ở nhà mỗi nồi cơm không lo được. Sống cùng chỉ nặng gánh”.

C̼h̼ă̼m̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼5̼ ̼n̼ă̼m̼,̼ ̼l̼ỡ̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼h̼ằ̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼n̼g̼ã̼ ̼m̼à̼ ̼r̼ể̼ ̼q̼u̼á̼t̼

Nó cứ nói không đầu không đuôi 1 cách vu vơ như thế khiến tôi nghe mà tủi lòng nhưng cũng phải nhịn. Con gái tôi lại nghe chồng nên tôi có tâm sự, nó toàn mắng:

“Mẹ già rồi, tai nghễnh ngãng, nghe chữ tác đánh chữ tộ lại cứ nói lung tung. Mà chồng con nói cũng đúng, mẹ ở nhà chơi thôi mà sao có mỗi nồi cơm cũng không cắm được”.

Khổ nhất là chiều hôm ấy mải phơi quần áo, cháu ngoại tôi nghịch, trèo lên ghế ngã bị chảy máu đầu. Đúng lúc bố mẹ nó về, chúng nó lao vào mắng tôi như mắng con:

“Có trông đứa trẻ con cũng không nên hồn”.

C̼h̼ă̼m̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼5̼ ̼n̼ă̼m̼,̼ ̼l̼ỡ̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼h̼ằ̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼n̼g̼ã̼ ̼m̼à̼ ̼r̼ể̼ ̼q̼u̼á̼t̼

Tôi ứa nước mắt trước những gì con rể nói. Đau lòng là con gái tôi đứng đó nghe cũng không mở mồm bênh mẹ. Tôi thật sự buồn vì con quá. Chắc sắp tới tôi sẽ về quê dọn lại căn nhà cũ để ở. Tiền bạc đã cho cả các con, giờ ốm không có đồng phòng thân, nghĩ lại tôi vẫn thấy mình quá dại.

Facebook Comments Box
admin

admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!