“Không thử làm sao biết, con tự tin vào khả năng của mình còn hơn bó gối chấp nhận mức lương không đủ sống, chẳng giải quyết việc gì. Mọi người thích bám lấy nghề để có danh hão chỉ đói dài, vợ chồng lại cắn cấu nhau”.

Bố mẹ em gọi cả thông gia sang để khuyên con gái nhưng chị ấy không nghe một ai. Mà phải công nhận chị ấy bạo thật, đã nằm trong biên chế người ngoài mơ chẳng được lại 1 mực nhảy ra đi cò đất.

Bất ngờ chị ấy lại hợp nghề, cứ môi giới mảnh nào là ăn mảnh đấy, ít thì kiếm vài chục, nhiều kiếm cả trăm triệu. Sau hơn 1 năm làm bất động sản chị ấy mua nhà, sắm xe nói chung là đời nên hương hẳn.

Đại khái chị dâu làm ăn phát đạt, anh trai em được nhờ thì bản thân em cũng mừng cho vợ chồng anh chị ấy. Có điều chị dâu em kẹt kinh khủng, bảo trước đi dạy không có tiền thì thôi không nói làm gì đằng này giờ giàu có mà ki bo lắm. Có tháng chị kiếm tới trăm triệu nhưng chỉ biếu bố mẹ chồng được có 3 triệu để thuốc thang tẩm bổ. Nhiều lúc em bảo:

“Chị nhiều tiền thế sao không làm cho bố mẹ một cuốn sổ tiết kiệm vài trăm triệu mà cứ biếu nhỏ giọt thế làm gì”.

Mặt chị ấy mặt tỉnh bơ trả lời giọng rất khó chịu:

“Tiền tôi cũng còn phải lo nhiều việc. Hơn nữa tôi cũng có để bố mẹ phải thiếu thốn gì đâu”.

Vợ chồng em thì nghèo trong khi anh trai chị dâu ở nhà lầu đi xe sang . Thi thoảng bí quá em sang xin anh chị 1, 2 triệu mua sữa bỉm cho con, lúc đầu chị ấy cũng cho nhưng sau giở giọng:

“Cô chú phải tự vận động kiếm tiền đi, cứ ngồi chờ đồng lương bảo sao không đủ sống. Anh chị đâu phải trung tâm từ thiện mà chu cấp mãi được”.

Đợt này em chán cảnh thuê trọ quá, nghĩ chị dâu có hơn chục bìa đỏ để không, em bàn với chồng sang xin anh chị ấy 1 mảnh đất để xây nhà ở. Ai ngờ bọn em vừa ngỏ lời, chị đã đáp:

“Cô chú nghĩ tiền của chị là vỏ hến không bằng mà sang xin mảnh đất đơn giản như xin miếng bánh. Đất của chị mảnh nào cũng có giá ít nhất đôi tỷ, có chăng chị để rẻ cho xây nhà chứ làm gì có chuyện cho không”.

Thêm cả anh trai em nghe vợ cũng tiếc em gái. Hôm ấy em bực kéo luôn chồng về không thèm chào lại. Người đâu giàu mà ích kỷ, hẹp hòi. Các cụ bảo “xởi lởi trời cho, so đo trời lấy”, xem bà ấy có làm ăn phát đạt mãi được không.

Facebook Comments Box