Cả năm cháu về thăm mà lúc đi bà ngoại chỉ dúi 500k mua sữa, tôi bảo vợ thèm vào

Cả năm cháu về thăm mà lúc đi bà ngoại chỉ dúi 500k mua sữa, tôi bảo vợ thèm vào

Vợ chồng tôi có thằng cu 2 tuổi rất đáng yêu. Vì ông bà nội nhà cửa rộng rãi nên sau kết hôn, vợ chồng tôi về ở chung với bố mẹ. 

Ông bà nội rất yêu chiều con cháu nên vợ tôi làm dâu cũng thoải mái. Hàng ngày vợ chồng đều đi làm từ sáng đến tối, ông bà ở nhà dọn dẹp nhà cửa trông cháu chu đáo. Tối đến cơm canh cũng đã bày sẵn chỉ việc ăn và dọn dẹp.

Bố mẹ tôi cũng chẳng bao giờ soi mói con dâu, con trai. Nói chung việc ai người nấy làm, ông bà giúp được gì là giúp hết sức.

Nhiều lần vợ tôi bảo:

“Nhà ngoại xa xôi nên sống ở đây rồi mới thấy ông bà đối với em quá tốt”.

Vợ tôi cũng là người sống biết điều lắm. Cô ấy thường xuyên mua quần áo, giày dép, thực phẩm chức năng cho ông bà. Bà cũng coi con dâu như con gái chẳng bao giờ to tiếng hay cãi vã. Thậm chí ngày sinh nhật con dâu, bà còn cho mấy triệu để mua sắm quần áo hay làm kiểu tóc mới. Với cháu nội, bà cũng chẳng tiếc bất cứ thứ gì. Ngày ngày ở nhà, đồng quà tấm bánh của cháu bà đều bỏ ra hết. Sinh nhật cháu hay lễ Tết, ngày quốc tế thiếu nhi 1/6, trung thu bà đều mua cho đồ chơi đẹp hoặc cho tiền nhét lợn.

Vợ tôi nuôi lợn cho thằng cu được 2 năm nay mà hôm trước mổ lợn tiết kiệm được gần 50 triệu đồng đến nỗi vợ phải reo lên:

“Ôi lợn của thằng Bo to lắm, mình giàu sụ rồi. Số tiền này chủ yếu toàn của ông bà nội cho cháu thôi”.

Trong khi nhà nội hết lòng yêu cháu như vậy thì nhà ngoại lại chán hẳn. Quê ngoại ở xa nên 1 năm chúng tôi chỉ cố gắng về thăm ông bà 2 lần đó là vào dịp Tết với dịp hè.

Như năm trước vợ sinh được 3 tháng thì cũng cho về ông bà ngoại ở cho tới khi đi làm trở lại sau sinh. 3 tháng con gái và cháu ngoại về đó, tôi biết ý nên đưa 20 triệu tiền ăn và chi tiêu thêm mà ông bà không chịu cầm:

“Bố mẹ tuy nghèo nhưng vẫn nuôi được mẹ con nó ăn uống mỗi ngày. Hơn nữa trên này mọi thứ đều rẻ hơn dưới đó nên không tốn kém đâu, con cất tiền đi”.

Con gái và cháu ngoại ở đấy 3 tháng mà lúc về ông bà ngoại cho cháu được có 2 triệu bạc. Dù thấy ít nhưng tôi cũng nghĩ thôi cốt ở tấm lòng của ông bà là được. Ông bà ở miền núi quanh năm ruộng nương làm gì có tiền nhiều.

Cho tới lần vừa rồi, nhân được nghỉ lễ 3 ngày nên vợ đề xuất làm 1 chuyến về bà ngoại vì cả năm rồi dịch bệnh. Ngồi xe ô tô ê ẩm cả nửa ngày trời cũng đến được nhà bà ngoại.

Khỏi phải nói ông bà thấy con cháu về thì vui lắm. 2 hôm ở nhà ngoại, chúng tôi được bà đãi toàn món ăn ngon. Lúc đi tôi cũng bảo vợ biếu bà 3 triệu nhưng ông bà không lấy. Còn bà cứ ôm chặt lấy cháu ngoại bảo:

“Chút nữa cháu bà lại đi rồi, không biết bao giờ bà mới được bế cu Bon đây”.

Lúc cu Bon lên xe, ông bà ngoại cứ sụt sùi khóc chạy theo dúi vào tay vợ tôi 500k bảo:

“Cầm lấy để mua sữa cho Bon, hè này lại về thăm bố mẹ nhé”.

Thấy cháu ngoại cả năm mới về mà bà cho có chừng đấy ít quá, tôi giằng lấy tiền từ tay vợ để trả lại. Vợ tôi bất ngờ, lúc lên xe còn hỏi:

“Chút tấm lòng của bà mà sao anh cố tình trả lại thế”.

“Cả năm mới gặp cháu 1 lần, bà cho ít thế tôi thèm vào cầm cho mang tiếng ra”.

Vợ tôi nghe xong im bặt, từ đó về nhà không nói thêm câu nào nữa. Còn tôi càng nghĩ càng bực ông bà ngoại. Đúng là con gái lấy chồng rồi như bát nước hắt đi mọi người nhỉ?

Facebook Comments Box
huongquynh

huongquynh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!