D̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼x̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼â̼m̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼v̼à̼i̼ ̼c̼ọ̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼g̼i̼à̼,̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼b̼ả̼o̼:̼ ̼Ă̼n̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼c̼a̼i̼ ̼s̼ữ̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼g̼i̼ả̼m̼ ̼c̼â̼n̼

D̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼x̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼â̼m̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼v̼à̼i̼ ̼c̼ọ̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼g̼i̼à̼,̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼b̼ả̼o̼:̼ ̼Ă̼n̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼c̼a̼i̼ ̼s̼ữ̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼g̼i̼ả̼m̼ ̼c̼â̼n̼

Dỗ con xong thấy mâm cơm còn vài cọng rau già, chồng bảo: Ăn thế cai sữa khỏi giảm cân

Phận đàn và 12 bến nước, buồn cho thân em rơi vào bến đục, lấy phải chồng vô tâm nên cuộc sống hôn nhân không một ngày hạnh phúc.

Em cao 1m6, lúc con gái nặng 50kg nên nhìn cũng có da có thịt lắm thế mà sinh nở xong thì nhìn còn như cái kẹo. Người ta bảo gái 1 con trông mòn con mắt, em đây ngược lại, gái một con nhìn người chỉ thấy mắt chẳng thấy thịt đâu.

D̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼x̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼â̼m̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼v̼à̼i̼ ̼c̼ọ̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼g̼i̼à̼,̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼b̼ả̼o̼:̼ ̼Ă̼n̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼c̼a̼i̼ ̼s̼ữ̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼g̼i̼ả̼m̼ ̼c̼â̼n̼

Từ lúc bầu bí chồng em đã chẳng hỏi han tới vợ, nhiều hôm đau bại đêm không ngồi dậy đi vệ sinh được mới gọi anh đỡ. Thay vì giúp vợ, anh quát:

“Chửa đẻ như cô thì còn ai dám bầu bí. Tự vận động đi, đừng có nhõng nhẽo”.

9 tháng mang bầu em toàn đi khám thai 1 mình tới mức bác sĩ còn tưởng là mẹ đơn thân. Lúc chửa, con còn trong bụng tuy đi lại ì ạch vất vả tí còn đỡ, khi nó chào đời rồi suốt ngày quấy khóc rịt hơi mẹ khiến em khốn khổ vô cùng.

D̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼x̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼â̼m̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼v̼à̼i̼ ̼c̼ọ̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼g̼i̼à̼,̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼b̼ả̼o̼:̼ ̼Ă̼n̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼c̼a̼i̼ ̼s̼ữ̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼g̼i̼ả̼m̼ ̼c̼â̼n̼

Con khóc dạ đề đủ 3 tháng cứ ngày ngủ đêm thức bắt mẹ vác vai. Chồng em đi làm về thấy con khóc chỉ to tiếng quát:

“Cô đẻ được mà không dỗ được à? Làm mẹ kiểu gì thế không biết?”.

Rồi anh ôm gối lên tầng ngủ mặc vợ đánh vật với con. Nói chung chồng em quan điểm việc nhà, chăm con thì đàn ông không phải động tay. Giờ con em cũng bớt khóc nhưng thằng bé khó vào giấc. Mỗi lần cho nó ngủ là em phải đánh đu, ru cả tiếng đồng hồ, lừa xuống nhấc lên chục lần mới được.

D̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼x̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼â̼m̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼v̼à̼i̼ ̼c̼ọ̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼g̼i̼à̼,̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼b̼ả̼o̼:̼ ̼Ă̼n̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼c̼a̼i̼ ̼s̼ữ̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼g̼i̼ả̼m̼ ̼c̼â̼n̼

Hầu như ngày 3 bữa em toàn ăn sau chồng. Bữa trưa, bữa tối nấu xong là dọn cơm chồng ăn trước, lừa con ngủ xong mới được ra ăn, cứ như thế em toàn phải ăn nguội đồ thừa của chồng chứ có bao giờ được biết tới bát cơm, bát canh nóng là gì. Chồng em coi đó là điều dĩ nhiên, chưa bao giờ biết xót vợ.

Hôm qua cũng thế, con ươn người em bế mỏi tay nhờ chồng vác hộ 1 lúc, anh quát luôn:

“Tôi chịu… đi làm về mệt lắm”.

Chẳng còn cách nào, em đành lấy địu ra địu con vừa dỗ dành vừa lo cơm nước tới 7 h dọn cơm lên cho chồng ăn còn mình lại đưa con đi ngủ.

Thằng bé ốm, cứ lừa xuống giường lại giật mình khóc đòi mẹ bế. Hai mẹ con vật lộn nhễ nhại mồ hôi gần 2 tiếng. 9h kém nó ngủ, khi ấy em mới uể oải ra ăn cơm. Ai ngờ vừa ngồi xuống mâm thì sững người thấy thức ăn chồng ăn hết sạch, 1 đĩa thịt luộc lại còn 3 quả trứng gà hấp của vợ ăn lấy sữa cho con bú anh cũng chén hết. Trong mâm còn lại đúng mấy cọng rau xào già, khó ăn nên chồng để lại. Ức chế em quay ra bảo:

D̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼x̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼â̼m̼ ̼c̼ơ̼m̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼v̼à̼i̼ ̼c̼ọ̼n̼g̼ ̼r̼a̼u̼ ̼g̼i̼à̼,̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼b̼ả̼o̼:̼ ̼Ă̼n̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼c̼a̼i̼ ̼s̼ữ̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼g̼i̼ả̼m̼ ̼c̼â̼n̼

“Anh ăn uống cũng phải nghĩ tới vợ chứ. Ai lại cả mâm cơm ăn sạch bách không phần tí thức ăn nào thì em ăn bằng gì, lấy gì cho con bú”.

Vậy nhưng chồng em giọng lạnh tanh:

“Tôi đi làm cả ngày về ăn miếng cơm cô cũng làu bàu là sao. Mà cô đẻ xong ăn ít thế thôi không lại béo lú, sau tốn tiền đi giảm cân”.

Em nản quá đành đứng dậy dọn mâm rồi về phòng nằm với con. Đấy, lấy nhầm chồng khổ thế đó các chị ạ.

Facebook Comments Box
huongquynh

huongquynh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!