Giỗ mẹ chồng tôi chỉ đặt chai rượu, mất rồi có ăn được gì đâu mà bày vẽ mâm cao cỗ đầy cho nhọc người

Giỗ mẹ chồng tôi chỉ đặt chai rượu, mất rồi có ăn được gì đâu mà bày vẽ mâm cao cỗ đầy cho nhọc người

Kể từ khi bước chân đi làm dâu, cuộc đời tôi như rơi vào địa ngục. Hồi còn trẻ trung, tôi cứ nghĩ mình sẽ cưới được một người đàn ông tốt, cả hai cùng nhau lập nghiệp rồi có cơ đồ rộng lớn. Nhưng đời có như mơ đâu. Cưới về một cái, tôi đã phải gánh khoản nợ khổng lồ của mẹ chồng.

Ngày đó mẹ chồng tôi bị ung thư. Bác sĩ thì bảo giai đoạn cuối, khó chữa rồi. Mọi việc để gia đình tự quyết định. Lúc ấy tôi mới về làm dâu được 3 tháng nên cũng chẳng dám góp ý nhiều. Chồng tôi là con một, bố mất sớm nên thương mẹ lắm. Lúc đó anh mạnh miệng bảo:

“Mẹ cứ yên tâm mà điều trị. Còn nước còn tát, có phải thế nào đi nữa thì con cũng cố để lo cho mẹ chữa bệnh”.

Nói là làm, chồng tôi tự ý bán căn nhà chúng tôi đang ở để đưa mẹ sang Singapore chữa bệnh. Căn nhà ấy là do anh mua từ lúc chưa cưới vợ. Thành ra khi bán, tôi không có quyền được can thiệp. Mà như thế là đã xong đâu, nhà không còn, chồng tôi vay mượn để mẹ đi điều trị những đợt tiếp theo. Đến lúc tôi biết thì số nợ đã lên tới 400 triệu rồi.

Hồi ấy cứ mỗi lần nói ra là hai vợ chồng lại cãi nhau. Mẹ chồng tôi nghe được lại khóc ầm lên:

“Thôi, các con cứ để mẹ chết đi. Cứ thế này mẹ thấy mình là gánh nặng của các con. Mẹ cũng khổ tâm lắm”.

Nhìn mẹ khóc, chồng tôi lại càng quát vợ to hơn. Anh cho rằng tôi khác máu tanh lòng, không thương mẹ anh nên mới như thế. Còn tôi cũng có ác cảm với mẹ chồng hơn. Chẳng biết bà đang muốn vợ chồng tôi dừng cãi nhau hay muốn thêm dầu vào lửa nữa?

Thế rồi sau khi đốt hơn 2 tỷ, mẹ chồng tôi cũng không thể sống tiếp được nữa. Tôi thì xác định chuyện này lâu rồi, vì làm gì có bệnh ung thư nào giai đoạn cuối mà sống thọ đến 90? Chẳng qua là do chồng tôi cố chấp nên mới kéo theo vợ con cùng khổ.

Mà như vậy đã xong đâu mọi người. Mấy ngày trước là giỗ đầu của mẹ chồng tôi. Tính tôi xưa nay chẳng tin vào mấy chuyện tâm linh bói toán. Tôi quan niệm chết là hết, có cúng mâm cao cỗ đầy thì người ta cũng chẳng sống dậy mà ăn được. Thế nên hôm giỗ, tôi đặt mỗi chai rượu và đĩa hoa quả lên bàn thờ mẹ chồng.

Chồng tôi đi làm về, thấy bàn thờ trống không, anh hỏi cơm cúng đâu? Tôi cũng thật thà bảo không làm. Dù sao nấu lên cũng chẳng ăn đến. Hơn nữa hôm ấy tôi đang ốm dở nên hơi sức đâu mà chuẩn bị?

Thế là chồng tôi làm ầm lên mọi người ạ. Anh quát:

“Em nói thế mà nghe được à? Đây là giỗ đầu của mẹ anh. Là mẹ đẻ ra anh đấy. Sao em độc địa thế, mẹ chết rồi mà vẫn tiếc từng nghìn à?”.

Sẵn đó tôi cũng chẳng nhịn nữa:

“Tôi mà tiếc từng nghìn thì mẹ anh đã chẳng ra tận nước ngoài điều trị. Để bây giờ anh thấy đấy, mẹ con tôi phải ăn dè hà tiện trả nợ cho số tiền anh vay đây. Anh còn muốn tôi phải làm gì nữa? Nhờ thầy về làm cái đàn lễ 3 ngày 3 đêm cho mẹ anh à?”.

Nói rồi tôi vào nhà dọn đồ và đưa con về nhà mẹ đẻ. Bực nhất là chuyện đã qua mấy ngày, chồng tôi vẫn không qua đón vợ. Anh cũng chẳng nhắn tin hỏi tôi câu nào. Bố mẹ đẻ thì cứ bảo về làm hòa đi, đằng nào tôi cũng có lỗi trong chuyện này. Nhưng tôi thấy mình không sai gì cả. Có chăng chỉ là tôi quá thẳng tính thôi. Tôi có nên nhân cơ hội này làm căng với chồng để anh phải xuống nước trước không?

Facebook Comments Box
admin

admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!