N̼h̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼g̼i̼ỗ̼ ̼d̼o̼ ̼n̼h̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼h̼ỏ̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼t̼r̼ư̼a̼ ̼e̼m̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼b̼ế̼ ̼c̼o̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼ă̼n̼ ̼m̼à̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ử̼i̼ ̼e̼m̼”̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼v̼á̼c̼ ̼c̼á̼i̼ ̼m̼ồ̼m̼ ̼v̼ề̼ ̼ă̼n̼”̼ ̼C̼a̼y̼ ̼c̼ú̼ ̼e̼m̼ ̼q̼u̼a̼y̼ ̼x̼e̼ ̼v̼ề̼ ̼l̼u̼ô̼n̼

N̼h̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼g̼i̼ỗ̼ ̼d̼o̼ ̼n̼h̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼h̼ỏ̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼t̼r̼ư̼a̼ ̼e̼m̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼b̼ế̼ ̼c̼o̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼ă̼n̼ ̼m̼à̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ử̼i̼ ̼e̼m̼”̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼v̼á̼c̼ ̼c̼á̼i̼ ̼m̼ồ̼m̼ ̼v̼ề̼ ̼ă̼n̼”̼ ̼C̼a̼y̼ ̼c̼ú̼ ̼e̼m̼ ̼q̼u̼a̼y̼ ̼x̼e̼ ̼v̼ề̼ ̼l̼u̼ô̼n̼

Em mới cãi nhau tay đôi với mẹ chồng 1 trận. Mặc ai bảo em láo thì bảo chứ thực sự là em không nhẫn nhịn được nữa.

Sau cưới, sống chung với mẹ chồng 1 thời gian em thấy gò bó quá nên quyết định xin ra ở riêng. Bố mẹ chồng em nhiều đất mà chỉ cho chúng em 1 mảnh bé tí, chưa đầy 60m2. Bọn em không có tiền để xây nhà phải đi vay mượn khắp nơi mà ông bà có tiền gửi ngân hàng cũng không nỡ cho con. Mãi sau bà mới lòi ra 2 trăm triệu bảo:

“Hai đứa nhờ thêm bên ngoại nữa chứ sức đâu bố mẹ không gánh hết được”.

Cái ngày ấy em cũng ức nên bảo lại:

“Bố mẹ con gả con đi rồi, nhà chồng phải có trách nhiệm lo cho chúng con là đúng”.

Vậy là ông bà bảo con dâu láo. Từ đợt đó em cũng chẳng muốn gần gũi với đằng nhà chồng, chỉ khi nào nhà có công việc quan trọng thì mới về. Lễ tết, giỗ chạp phận làm dâu buộc phải có mặt thì em rẽ qua cho có lệ chứ không là em tránh luôn, khỏi tiếp xúc nhiều cho đỡ bực.

Mặc dù mẹ chồng cũng chẳng làm khó gì em đâu nhưng tính em thế rồi, đã ghét là muốn xúc đất đổ đi. Hơn nữa giờ em có con nhỏ càng có lý do, có về cũng không phải động chân động tay làm gì cứ ngồi bế con.

Hôm vừa rồi nhà chồng em có giỗ ông nội, mẹ chồng cũng gọi sang bảo:

“Mọi khi thì không nói nhưng mai mẹ làm cỗ lớn, 15 mâm nên con phải về sớm phụ các anh các chị. Con bé cũng 20 tháng rồi, con không thể vin vào nó mà bảo không về sớm, người ngoài nhìn vào cười cho.”

Em nghe bực mình chỉ vâng dạ để đó. Hôm sau 11h trưa em về, con em còn bé em phải để nó ngủ đẫy giấc mới cho đi chứ việc gì phải đánh thức sớm. Vậy mà vừa về tới cổng mẹ chồng đã mắng té tát rằng:

“Chị làm dâu kiểu gì vậy. Tôi đã nói đến thế mà chị vẫn cố thủ ở nhà tới giờ này mới sang. Có loại dâu con nào mất nết như thế, chỉ biết vác mồm tới ăn không có ý thức trách nhiệm”.

̼C̼o̼n̼ ̼d̼â̼u̼ ̼ứ̼c̼ ̼c̼h̼ế̼ ̼m̼u̼ố̼n̼ ̼l̼y̼ ̼h̼ô̼n̼ ̼v̼ì̼ ̼l̼u̼ô̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼g̼ọ̼i̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼r̼ắ̼n̼ ̼đ̼ộ̼c̼

Bà mắng không nghĩ gì tới thể diện của con dâu. Ức chế, em bế con về luôn không thiết tới cỗ bàn. Tối đó cả nhà chồng họp lôi em sang giáo huấn tiếp nhưng em bơ coi như không nghe thấy gì. Thật sự là em quá ngán ngẩm cái cảnh làm dâu các chị ạ.

Facebook Comments Box
huongquynh

huongquynh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!