S̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼v̼ì̼ ̼s̼a̼i̼ ̼l̼ầ̼m̼ ̼v̼à̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼c̼ẩ̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ẹ̼:̼ ̼”̼C̼o̼n̼ ̼ơ̼i̼ ̼t̼h̼a̼ ̼l̼ỗ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ẹ̼”̼

S̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼v̼ì̼ ̼s̼a̼i̼ ̼l̼ầ̼m̼ ̼v̼à̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼c̼ẩ̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ẹ̼:̼ ̼”̼C̼o̼n̼ ̼ơ̼i̼ ̼t̼h̼a̼ ̼l̼ỗ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ẹ̼”̼

S̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼m̼ã̼i̼,̼ ̼v̼ì̼ ̼t̼ố̼i̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼m̼ẹ̼ ̼s̼a̼i̼ ̼l̼ầ̼m̼ ̼b̼ỏ̼ ̼q̼u̼a̼ ̼d̼ấ̼u̼ ̼h̼i̼ệ̼u̼ ̼n̼à̼y̼!̼

̼M̼ấ̼y̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼n̼a̼y̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼e̼m̼ ̼n̼g̼ậ̼p̼ ̼t̼r̼à̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼k̼h̼í̼ ̼ả̼m̼ ̼đ̼ạ̼m̼,̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼v̼ì̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼d̼â̼u̼ ̼e̼m̼ ̼v̼ừ̼a̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼s̼ả̼y̼ ̼t̼h̼a̼i̼ ̼h̼i̼x̼.̼ ̼A̼n̼h̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼e̼m̼ ̼c̼ư̼ớ̼i̼ ̼n̼h̼a̼u̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ó̼t̼ ̼n̼g̼h̼é̼t̼ ̼3̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼ấ̼y̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼c̼ấ̼n̼ ̼b̼ầ̼u̼,̼ ̼c̼ả̼ ̼n̼h̼à̼ ̼a̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼a̼n̼h̼ ̼c̼h̼ị̼.̼ ̼M̼ớ̼i̼ ̼c̼u̼ố̼i̼ ̼t̼u̼ầ̼n̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼m̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼t̼ụ̼ ̼t̼ậ̼p̼ ̼ă̼n̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼c̼h̼ú̼c̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼,̼ ̼ấ̼y̼ ̼v̼ậ̼y̼ ̼m̼à̼ ̼…̼

S̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼v̼ì̼ ̼s̼a̼i̼ ̼l̼ầ̼m̼ ̼v̼à̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼c̼ẩ̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ẹ̼:̼ ̼”̼C̼o̼n̼ ̼ơ̼i̼ ̼t̼h̼a̼ ̼l̼ỗ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ẹ̼”̼

̼C̼ũ̼n̼g̼ ̼d̼o̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼t̼h̼a̼i̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼d̼â̼u̼ ̼e̼m̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼k̼i̼n̼h̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼m̼.̼ ̼C̼ứ̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼é̼n̼,̼ ̼ă̼n̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼h̼o̼ạ̼t̼.̼ ̼H̼a̼i̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼s̼ả̼y̼ ̼t̼h̼a̼i̼,̼ ̼b̼u̼ổ̼i̼ ̼t̼ố̼i̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼ấ̼y̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼b̼ụ̼n̼g̼,̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼l̼à̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼c̼ơ̼n̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼n̼h̼ẹ̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼e̼m̼ ̼c̼ứ̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼l̼à̼ ̼ă̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼ê̼u̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼à̼n̼g̼ ̼v̼ề̼ ̼k̼h̼u̼y̼a̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼c̼ơ̼n̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼i̼ể̼u̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼o̼ ̼t̼h̼ắ̼t̼ ̼h̼ơ̼n̼.̼ ̼Đ̼ế̼n̼ ̼s̼á̼n̼g̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼i̼ ̼v̼ệ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼b̼ị̼ ̼r̼a̼ ̼m̼á̼u̼,̼ ̼g̼ọ̼i̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ở̼ ̼đ̼i̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼b̼ị̼ ̼s̼ả̼y̼ ̼t̼h̼a̼i̼.

̼N̼h̼ì̼n̼ ̼g̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼n̼h̼ợ̼t̼ ̼n̼h̼ạ̼t̼ ̼v̼à̼ ̼á̼n̼h̼ ̼m̼ắ̼t̼ ̼t̼h̼ấ̼t̼ ̼t̼h̼ầ̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼ằ̼m̼ ̼g̼i̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼m̼à̼ ̼e̼m̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼x̼ó̼t̼ ̼x̼a̼.̼ ̼C̼ả̼ ̼n̼h̼à̼ ̼a̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼h̼i̼ể̼u̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼à̼y̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼t̼r̼ọ̼n̼g̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼n̼à̼o̼,̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼h̼ư̼a̼ ̼t̼h̼ỏ̼a̼ ̼n̼i̼ề̼m̼ ̼v̼u̼i̼,̼ ̼h̼ạ̼n̼h̼ ̼p̼h̼ú̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼t̼i̼n̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼s̼ắ̼p̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼l̼à̼m̼ ̼m̼ẹ̼ ̼ấ̼y̼ ̼v̼ậ̼y̼ ̼m̼à̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼t̼i̼n̼ ̼d̼ữ̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼m̼ã̼i̼.̼

 

S̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼v̼ì̼ ̼s̼a̼i̼ ̼l̼ầ̼m̼ ̼v̼à̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼c̼ẩ̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ẹ̼:̼ ̼”̼C̼o̼n̼ ̼ơ̼i̼ ̼t̼h̼a̼ ̼l̼ỗ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ẹ̼”̼

̼Đ̼ố̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼e̼m̼ ̼p̼h̼ụ̼ ̼n̼ữ̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼a̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼c̼ạ̼n̼h̼ ̼n̼i̼ề̼m̼ ̼v̼u̼i̼,̼ ̼s̼ự̼ ̼h̼â̼n̼ ̼h̼o̼a̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼l̼à̼m̼ ̼m̼ẹ̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼e̼m̼ ̼k̼h̼u̼y̼ê̼n̼ ̼c̼á̼c̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼c̼h̼ớ̼ ̼l̼ơ̼ ̼l̼à̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼á̼c̼ ̼b̼i̼ể̼u̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼ơ̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼n̼h̼ấ̼t̼ ̼l̼à̼ ̼c̼á̼c̼ ̼c̼ơ̼n̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼b̼ụ̼n̼g̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼a̼i̼ ̼k̼ỳ̼.̼

̼Đ̼ô̼i̼ ̼k̼h̼i̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼ở̼ ̼v̼ù̼n̼g̼ ̼b̼ụ̼n̼g̼ ̼h̼o̼ặ̼c̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼o̼ ̼t̼h̼ắ̼t̼ ̼v̼ù̼n̼g̼ ̼b̼ụ̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼l̼à̼ ̼d̼ấ̼u̼ ̼h̼i̼ệ̼u̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼g̼ì̼ ̼đ̼ó̼ ̼n̼g̼h̼i̼ê̼m̼ ̼t̼r̼ọ̼n̼g̼,̼ ̼đ̼ặ̼c̼ ̼b̼i̼ệ̼t̼ ̼n̼ế̼u̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼c̼ơ̼n̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼i̼ể̼u̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼c̼á̼c̼ ̼m̼ẹ̼ ̼t̼u̼y̼ệ̼t̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼m̼à̼ ̼h̼ã̼y̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼g̼ặ̼p̼ ̼b̼á̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼n̼g̼a̼y̼ ̼đ̼ể̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼c̼h̼ữ̼a̼ ̼k̼ị̼p̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼.̼

 

C̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼5̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼m̼ô̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼x̼e̼ ̼“̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼”̼:̼ ̼Ô̼n̼g̼ ̼b̼à̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼h̼é̼,̼ ̼m̼ẹ̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼r̼ồ̼i̼

Hôm qua là ngày giỗ đầu của con gái tôi mọi người ạ. Vậy mà đang ở giữa những ngày Sài Gòn giãn cách như này, tôi cũng chẳng làm được cho con 1 mâm cơm với các món mà lúc còn sống con thích ăn nữa. Thôi thì trong nhà có sao tôi cúng cho con vậy, ngày dịch chắc con cũng sẽ thông cảm cho người mẹ này phải không.

Tôi là mẹ đơn thân 6 năm nay rồi. Trước tôi ở Vũng Tàu với bố mẹ đẻ nhưng từ khi bị người đàn ông ấy phụ tình, tôi vác bụng bầu 3 tháng lên Sài Gòn lập nghiệp. Cũng may, tại thành phố đông dân cư này tôi đã nhanh chóng tìm được việc làm là biên dịch cho một công ty xây dựng. Vì có vốn tiếng Anh tốt nên tôi cũng kiêm trợ lý giúp sếp phiên dịch những buổi gặp đối tác nước ngoài. Do đó, mức lương của 2 mẹ con tôi đủ sống và thuê trọ giữa Sài Gòn.

C̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼5̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼m̼ô̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼x̼e̼ ̼“̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼”̼:̼ ̼Ô̼n̼g̼ ̼b̼à̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼h̼é̼,̼ ̼m̼ẹ̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼r̼ồ̼i̼

5 năm ở Sài Gòn cùng con gái 5 tuổi, nhờ chi tiêu tiết kiệm mà tôi đã mua được căn chung cư nhỏ để 2 mẹ con an cư. Cuộc sống cũng ổn định hơn trước rất nhiều. Con càng lớn, tôi càng cố gắng làm thêm để có nhiều tích lũy lo cho con ăn học sau này. Vậy mà tôi chẳng bao giờ ngờ được, có ngày con cũng rời bỏ mẹ ra đi.

Con gái tôi là 1 đứa trẻ rất ngoan ngoãn, xinh xắn và hiểu chuyện. Con thương mẹ với ông bà lắm. Cứ đi lớp về là con líu lo kể đủ thứ chuyện rồi gọi về khoe với ông bà.

Khi cuộc sống đang yên lành như vậy thì 1 năm trước khi 2 mẹ con tôi đang chở con tới lớp mẫu giáo thì gặp tai nạn. Chiếc xe ô tô con đi sau mất lái lao nhanh về phía xe của tôi khiến con bắn ra khỏi xe ngã đập đầu xuống đường. Còn tôi thì bị thương nặng hôn mê suốt 3 ngày mới tỉnh.

C̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼5̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼m̼ô̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼x̼e̼ ̼“̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼”̼:̼ ̼Ô̼n̼g̼ ̼b̼à̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼h̼é̼,̼ ̼m̼ẹ̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼r̼ồ̼i̼

Khi tỉnh dậy tôi biết con gái không còn nữa. Bố tôi cũng đã có mặt ở Sài Gòn để nhờ người quen đưa cháu ngoại về quê an táng trước. Còn tôi do bị thương sau vụ tai nạn phải tiếp tục ở lại bệnh viện điều trị.

Phút giây ngắn ngủi tiễn con gái nhỏ về quê trên chuyến xe cùng với ông bà ngoại mà tôi đau lòng phải quay đi gạt lệ:

“Ông bà đón con nhé, mẹ phải nhập viện rồi”.

Con mất, tôi là mẹ mà không thể đưa con về nhà cùng người thân. Con lại mới chỉ có 5 tuổi thôi và không biết cả cha mình là ai nữa. Tại sao con lại phải sinh ra trong hoàn cảnh trớ trêu đến như vậy chứ?

Nằm viện điều trị hơn 1 tháng trời tôi mới về được quê thăm mộ con gái. Nhìn mộ con đã lún phún có cỏ non mà tôi xót xa. 5 tuổi con cần bao bọc che chở mà đã phải tự đi 1 hành trình dài ở thế giới bên kia không có mẹ.

Facebook Comments Box
admin

admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!